Thứ Ba, 20 tháng 3, 2018

Cô gái nghèo được ghép thận bởi một người hiến tặng

Hoài Thương là một trong sáu bệnh nhân được ghép tạng từ một người đàn ông 45 tuổi ở Hà Nội chết não hiến tặng. Cô gái 25 tuổi nhận ghép một quả thận của ông, khi trong túi cô chỉ có 17 triệu đồng để chi phí cho ca phẫu thuật thay vì cần hơn 100 triệu đồng. Hoài Thương đã nói với bác sĩ rằng cô đủ tiền cho ca ghép thận.    
Hoài Thương phát hiện bị suy thận giai đoạn cuối từ tháng 9/2015. Cô gái sinh năm 1993 quê Ninh Thuận khi ấy đang là sinh viên năm cuối. Từ khi phát bệnh, Thương liên tục vào Bệnh viện Chợ Rẫy cấp cứu, phải lỡ hẹn với tấm bằng tốt nghiệp.
Bố mẹ ly hôn, từ nhỏ Thương ở với mẹ. Ngoài số tiền hỗ trợ hàng tháng từ bố, những năm qua mẹ Thương vay mượn nhiều nơi để chữa trị bệnh cho con. Bạn bè cùng lớp ra trường đi làm, còn cô gái phải chạy lọc máu thẩm phân phúc mạc với túi dịch hai lít bên cạnh. Tháng 9/2017, bệnh chuyển nặng nên Thương phải nhập viện điều trị, chống chọi với những cơn đau đớn khi hai quả thận không còn hy vọng. 
Ngày 25/2, hai mẹ con được các bác sĩ Bệnh viện Chợ Rẫy báo tin có một quả thận của một người chết não hiến tặng từ Bệnh viện Trung ương Quân đội 108, có thể tương thích với Thương. Mẹ con cô gái trẻ vừa vui mừng vừa lo lắng. Mừng vì cơ hội được ghép thận sau những năm dài Thương quá đau đớn và mong chờ một cuộc sống bình thường như bao người khác. Lo bởi gia đình nghèo không đủ tiền chi phí cho ca phẫu thuật ghép thận.
"Không có đủ hơn 100 triệu đồng cho ca ghép thận, mẹ em có ý nhường cơ hội lần này cho người khác nhưng em không thể từ bỏ", Thương giãi bày sau ca phẫu thuật. Khao khát sự sống, bố cũng từng hứa nếu con gái ghép thận sẽ thế chấp nhà để lo chữa trị, nên Thương "đánh liều" báo với Bệnh viện Chợ Rẫy là gia đình có 300 triệu đồng để ghép. Cô gái trẻ chia sẻ: "Thực ra em chỉ xoay xở được 17 triệu mà phải nói hơn để mong ca ghép vẫn diễn ra bình thường".
Tiến sĩ Dư Thị Ngọc Thu, Trưởng Đơn vị Điều phối ghép các bộ phận cơ thể người Bệnh viện Chợ Rẫy, nói rằng các bác sĩ điều phối ca ghép sau đó hết sức bất ngờ khi biết bệnh nhân đến viện chỉ với 17 triệu đồng. "Gia đình sợ nếu báo không có tiền thì bệnh viện sẽ không ghép thận nữa. Thật ra dù bệnh nhân có tiền hay không thì bệnh viện cũng sẽ hết lòng cứu chữa", bác sĩ Thu chia sẻ. 
Tiến sĩ Thu khuyên trong tình huống khó khăn kinh tế như thế này, bệnh nhân nên trình bày sự thật để bệnh viện chủ động tìm cách xoay xở chi phí, kêu gọi cộng đồng hỗ trợ và không rơi vào thế bị động.

Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2018

Lời dặn của mẹ

Trong bài viết, nữ giám đốc 7x cho rằng hình thức chỉ là bề ngoài, một món đồ hiệu không thể hiện giá trị bản thân của một con người. Là một triệu phú tự thân, hiện sở hữu hai nhà hàng ẩm thực phong cách tại TP HCM, đồng thời điều hành một công ty hoạt động trong lĩnh vực xây dựng - vận tải, chị Thủy đủ kinh nghiệm để hiểu rằng giá trị một món đồ không nằm ở tên thương hiệu mà ở chức năng sử dụng của nó, cũng như giá trị một con người không nằm ở những đồ dùng người đó sở hữu mà nằm ở khả năng làm việc của họ. 
"Con gái.Dưới đây là nguyên văn bài viết: 
Hôm đi Thái Lan, ở sân bay mẹ thấy cái ba lô Burberry rất đẹp, hợp với con, mẹ nói con mua đi, mẹ tặng. Con xem giá rồi nói, nó hơn 50 triệu con không mua đâu mẹ ơi, để tiền làm chuyện khác, con chưa cần xài hàng hiệu.
Mẹ vui vì thấy con biết tiết kiệm chi tiêu, biết giá trị bản thân con không phải được đánh giá qua chiếc túi hay manh áo tấm quần.
Mẹ nghĩ con biết điều đó.
Mẹ thấy nhiều cô gái trẻ bây giờ tiêu tiền nhiều hơn số mình kiếm được, mua cái túi đắt tiền để chứng tỏ bản thân nhưng trong chiếc túi đó đựng những tờ giấy lộn chứ không phải những tờ tiền.
Nhiều cô nhắm mắt nhận những món quà giá trị, áo quần hay trang sức để khoác lên người, tự hào với chúng bạn rằng mình sành điệu mà không biết món quà nào cũng có cái giá của nó.
Đã có lúc mẹ cũng từng se sua khi mua những chiếc túi, chiếc vali hàng hiệu đắt đỏ để thấy mình không thua kém người khác nhưng rồi mẹ nhận ra điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả, chiếc túi hay bộ đồ hàng hiệu không nói lên giá trị bản thân của con người, mẹ cũng không thể bắt chước người này người kia dùng hiệu này hiệu nọ để thấy sang, thấy chảnh.
Mẹ không quen.
Mẹ bây giờ mua đồ khi thấy thích và thấy tiện dụng, có thể quảy giỏ đệm, mang guốc mộc nhưng vẫn tự tin sải bước vì mẹ biết cái chất của mẹ như thế và mẹ biết trong giỏ đệm có gì. Tỉ như cho mẹ mặc đồ Chanel mang giày cao gót chắc sẽ luống cuống gượng gạo lắm.
Đi chiếc xe sang, mặc bộ đồ đắt tiền, mang chiếc túi đẹp, sang trọng lịch lãm là điều nhiều người ao ước, nhưng có một điều ít ai biết tới là khi đạt được mọi thứ rồi người ta lại muốn được ung dung tự tại, thích mặc cái quần lưng thun để không phải hóp bụng trong chiếc đầm ôm, đi đôi dép lê cho thoải mái chứ không muốn vắt vẻo trên đôi giày cao gót đau chân.
Suy cho cùng cuộc sống này càng đơn giản càng tốt.